Một mảnh trăng vàng rớt giữa sông
Người đem lưới thả dạng tay gồng
Sương mờ khỏa lấp còn mong đợi
Nắng nhạt phơi bày vẫn ngả trông
Bởi nhớ tình duyên vời cạnh ngõ
Vì mơ nghĩa ái gọi bên đồng
Bây giờ mộng vỡ thuyền xa bến
Khẽ hỏi đêm huyền gió lạnh không